Chào mừng bạn đã đến với diễn đàn Lời Dịch, hãy đăng ký thành viên để có thể dễ dàng cùng nhau trao đổi và học hỏi kinh nghiệm nhé!
  1. Chào mừng Khách đến với diễn đàn, hãy cùng chung tay xây dựng diễn đàn lớn mạnh nhé :)
  2. Diễn đàn vừa mới xây dụng lại trên nền Xenforo. Nên sẽ có vài thứ khác lạ, BQT sẽ sớm có bài viết hướng dẫn sử dụng chi tiết trên 4rum mới :). Mọi người hãy ủng hộ nhiệt tình cho Lời Dịch ngày càng lớn mạnh nhé
  1. Chào mừng Khách đến với diễn đàn, hãy cùng chung tay xây dựng diễn đàn lớn mạnh nhé :)
  2. Diễn đàn vừa mới xây dụng lại trên nền Xenforo. Nên sẽ có vài thứ khác lạ, BQT sẽ sớm có bài viết hướng dẫn sử dụng chi tiết trên 4rum mới :). Mọi người hãy ủng hộ nhiệt tình cho Lời Dịch ngày càng lớn mạnh nhé

Nhật kí Loidich.Ver2

Thảo luận trong 'Tản mạn' bắt đầu bởi admin, 5/6/11.

  1. Offline

    *SUNSHINE

    Làm thành viên từ: 1/6/11
    Số bài viết: 100
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    61
    Nhừ như con cá ngừ,
    Hôm nay lượn lờ dòng sông Lười mấy tiếng đồng hồ chắc bị ngâm nước sông lâu quá nên h vẫn còn cảm giác lờ đờ như còn trôi giữa dòng sông ấy. Nằm sấp nằm ngửa nằm nghiêng ngồi đứng đủ kiểu trên cái gọi là phao ấy, hậu quả là con nhỏ rã cả người, hoàn toàn mất kiểm soát, chỉ mún đi có ai đó cõng, đứng có ai đó để tựa, ăn có người đút,...hừ hừ..hừ đi chơi đúng là đuối hết sức, bị hụp nước mún chít vì cô em họ của mìn quá to xác cứ nhảy bổ vào mìn...và thế là cái phao già nua phải chịu thua sức nặng của hai kỳ phùng địch thủ đang ra sức hành hạ nó con nhỏ bé hơn ngã xuống và lãnh đủ toàn nước là nước, hờ hờ..hờ dã man thật. Mìn chỉ mún nheo mắt lại và đánh một giấc sau khi đã đánh chén no nê và hả hê sở hữu một chiếc phao lượn vòng dòng sông chậm chạp xếp vào hạng nhất Đầm Sen nước. Đi trượt nước thú vị nhất là được la hét, thế nhưng mìn bị bệnh sợ độ cao nhìn lâu là hoa mắt chóng mặt rồi nhắm mắt lun. Nhưng mìn thích biển, dù là biển nhân tạo cũng chẳng sao, mìn đã chơi hết mìn và...đuối hết mìn, nhìn thì không thấy nhưng thực là rất mệt và rất vui hì hì hì...hè hè hè. Chiều là lúc cơ thể rã rời mà vẫn còn vận dộng rất rất, chạy xe về nhà bà chị rùi chở hai me con thằng nhóc ưa "mắc cỡ" về nữa. Chỉ là thằng nhóc ôm cổ bố nhưng k dám ôm cổ mìn...vì mắc cỡ.% bó tay. tương". Hôm nay là một ngày dài, đi học về h mới ăn cơm Chấm(.) Hết ngày
  2. Offline

    *SUNSHINE

    Làm thành viên từ: 1/6/11
    Số bài viết: 100
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    62
    Ở đây làm ta nghẹn thở, khi nồi canh đang lên lửa chờ sôi, "mấy h rồi *?" Cháu đang bận mà bà hỏi h hoài vậy?
    Lên lầu lấy cái cell phone nt cho thằng bạn cùi bắp của mìn,"Mai og có đi làm k, * wa cty og", hai phút sau tin nhắn đến "Lat T goi lai nha, T dang ban hop chut"
    ,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
    Đang ngồi ăn trưa, ông anh họ về, "Hôm qua trực hả, sao k gọi về nhà, không về ăn cơm cũng phải nói 1 tiếng chứ, đt không nhấc máy"(giọng bác gái sang sảng)
    Bác trai nghiêm mặt ra "Đi đâu thì cũng gọi về nhà báo chứ, tụi này thật là lớn hết cả rồi"
    Ông anh im lặng lù lù bước lên lầu. Ta cũng im lặng ngoan ngoãn ăn hết phần cơm của mình rồi rảo bước đi rửa. Căn nhà này ta chỉ muốn thoát khỏi, nó ngột ngạt và làm ta nghẹn thở, nhiều lần muốn nấc lên như kẻ chết đuối, gào khóc nhưng không làm được...Căn bệnh Homesick hành hạ ta nữa rồi, "khỉ thật"
    12h30' tên gà này quên rồi thì phải...thôi kệ lướt nét rồi chìm vào giấc ngủ. Tối ta sẽ tính sổ với cái "lát gọi" của nhà ngươi, đồ con gà.
  3. Offline

    Vivien

    Làm thành viên từ: 11/1/11
    Số bài viết: 348
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    63
    Nản thật ấy. Chưa biết mua sgk kiểu gì kia. Ồ, như 1 con vịt. Lắm thứ khiến mình bực quá nhưng mà ngại nói, chính xác là học cách chịu đựng hơn là nói ra. Cố lên nào! KL!
  4. Offline

    Vivien

    Làm thành viên từ: 11/1/11
    Số bài viết: 348
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    64
    Cho những nỗi buồn không thể xóa đi bằng nước mắt
    Cho những niềm vui không thể giữ lại bằng nụ cười


    Cho những muộn phiền không thể qua đi trong lãng quên
    Cho những yêu thương không thể qua đi trong hạnh phúc

    Cho những đớn đau không thể xoa dịu bằng thời gian
    Cho những vết thương không thể xoa dịu bằng tình cảm


    Cho những gì đã trôi qua không thể níu lại bằng đôi tay
    Cho những gì đã đánh mất không thế tìm lại bằng đôi chân

    Cho những nỗi nhớ không thể xóa nhòa thành dĩ vãng
    Cho những tình yêu không thể xóa nhòa theo năm tháng


    Cho những kí ức không thể giữ chặt trong tim
    Cho những cảm xúc không thể nói lên thành lời

    Tất cả, rồi cũng chỉ là một câu chuyện cổ tích
    Còn bây giờ, câu chuyện ấy vẫn còn đang dang dở
    Hãy cứ tin là thế, và tiếp tục bước đi đến cái kết thúc có hậu
    Nhé...!
  5. Offline

    cocchen12345 <center><b><font color="Red">MC</font></b></center

    Làm thành viên từ: 20/6/11
    Số bài viết: 34
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    65
    Chán thế không biết không được gọi lên bảng thì buồn đến lúc được gọi lên thì lại gọi đúng câu mình chẳng biết làm. Điểm 3 đầu tiên của đời học sinh. Rõ khổ vừa mới toả sáng ở giờ Tiếng Anh đc ng` ta chú ý đến lúc học ca 2 thì đúng là không có chỗ mà chui. Sao lại có đứa ngớ ngẩn như mình không biết
  6. Offline

    Missrsblue Quản lý Box Game show

    Làm thành viên từ: 25/5/11
    Số bài viết: 377
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 16
    66
    Không biết nói gì :buon1: Em Thối, A Rồ, Sha, cô CƠm, Hal.... nhà FT ơi nhớ ngày xưa của cả nhà quá mất thôi :khocroi: Mất rồi tất cả !!!
    Những câu đùa vui của cả nhà
    Những trận chiến không biết bao giờ ngừng nghỉ giờ đành trì hoãn . :xaoxac:
    Những bức gif làm Blue cười quên buồn phiền đâu mất rồi _ _"
    Cả nhà ơi khi nào ta sẽ đoàn tụ..... hay cứ mỗi người mỗi phương thế này :khocroi:
    Yêu cả nhà nhiều lắm
    I love Free Talk Family
    FOREVER!!!
  7. Offline

    *SUNSHINE

    Làm thành viên từ: 1/6/11
    Số bài viết: 100
    Đã được thích: 0
    Điểm thành tích: 0
    67
    Trời k ngừng mưa
    Những cơn mưa thu êm ả
    Thỉnh thoảng lại rít lên trong lòng gió
    Tiết trời kỳ dị
    Có đôi ngày nóng bỏng rộp da
    Con người đua chen lấn cả đường
    Mệt mỏi lê lết
    Đến đâu hay đến đó...

Ủng hộ bài viết này